Không biết đã bao lâu rồi, Tôi thật sự k biết khóc... có những lúc tôi tưởng chừng như giọt nước mắt òa ra. thì tôi lại thấy mình nặng trĩu và lại nhếch môi cười để rồi mọi thứ lại qua đi. có những lúc khoe mắt tôi cay, tôi tự nhủ lòng "Mày cũng biết khóc à" nhưng thật sự thì lại có một giọt nước mắt nào rơi ra cả . Tôi mạnh mẽ để là gì chứ... để rồi mọi thứ tôi nhận tôi chẳng biết gửi vào đâu. Tôi thật sự cần một người để chia sẻ. cần một người hiểu khi nào cần nói với tôi và khi nào chỉ cần ngồi cạnh bên tôi. nhưng sao khó quá. cuộc sống này dường như đốn ngã tôi từng bước, từng bước...Tại sao giờ tôi được sinh ra k ai nói, con à con đường mà con sắp đi trong tương lai như thế nào. để khi đó tôi có thể mở mắt nhìn mọi thứ và lại về lại nơi tôi đã đến... Tại sao mọi thứ đều chẳng ai hiểu nổi tôi chứ...
CUỘC SỐNG À, TRẢ TAO VỀ LẠI NƠI TAO ĐÃ ĐẾN ĐI. LÀM ƠN
CUỘC SỐNG À, TRẢ TAO VỀ LẠI NƠI TAO ĐÃ ĐẾN ĐI. LÀM ƠN
