Wednesday, July 22, 2015

Khóc

Standard
Không biết đã bao lâu rồi, Tôi thật sự k biết khóc... có những lúc tôi tưởng chừng như giọt nước mắt òa ra. thì tôi lại thấy mình nặng trĩu và lại nhếch môi cười để rồi mọi thứ lại qua đi. có những lúc khoe mắt tôi cay, tôi tự nhủ lòng "Mày cũng biết khóc à" nhưng thật sự thì lại có một giọt nước mắt nào rơi ra cả . Tôi mạnh mẽ để là gì chứ... để rồi mọi thứ tôi nhận tôi chẳng biết gửi vào đâu. Tôi thật sự cần một người để chia sẻ. cần một người hiểu khi nào cần nói với tôi và khi nào chỉ cần ngồi cạnh bên tôi. nhưng sao khó quá. cuộc sống này dường như đốn ngã tôi từng bước, từng bước...Tại sao giờ tôi được sinh ra k ai nói, con à con đường mà con sắp đi trong tương lai như thế nào. để khi đó tôi có thể mở mắt nhìn mọi thứ và lại về lại nơi tôi đã đến... Tại sao mọi thứ đều chẳng ai hiểu nổi tôi chứ...
CUỘC SỐNG À, TRẢ TAO VỀ LẠI NƠI TAO ĐÃ ĐẾN ĐI. LÀM ƠN

Tuesday, July 14, 2015

Cô đơn

Standard
Vk à Vk biết không dạo này ck thấy vk không còn quan tâm ck như trước nữa. ck cảm thấy ck chẳng là j đối với vk cả. Ck biết ck rất bận  và vk cũng thể nhưng ck vẫn muốn nhận được tin nhắn của vk. chứ k phải như bây giờ, nếu ck không gọi hay k nt cho vk trước chắc vk cũng sẽ chẳng bao giờ nt cho ck đâu nhỉ.hihi và hình như vk k muốn qua ck nữa. ck cảm thấy vk khác đi và tình cảm cũng nhạt dần. ck rất sợ vk có biết không. ck rất mệt vk à. mỗi lần như thế ck chỉ muốn có vk bên cạnh, hoặc một tin nhắn an ùi từ vk. nhưng lúc ck mong nhất là lúc vk đang vui bên Bạn bè. ck thật tệ chỉ biết trách vk thôi.hihi ck thật chẳng ra gì vk nhỉ. Hôm nay vk nói chiều tối vk sẽ qua, nhưng chắc k đc rồi. trời mưa rồi đó vk... vk có biết ck nhớ vk lắm k. ck rất... muốn được gặp vk. nhưng vk thì...hihi ck k biết nói j nữa...hihi ck thật là ngu ngốc phải không vk.hihi

-------------------------------------------------------------------------------Buồn------------------------------

Sunday, July 12, 2015

Tôi là kẻ hèn nhát

Standard
Tôi đúng là một kẻ hèn nhát, đúng vậy cuộc sống của tôi đã trải qua biết bao thăng trầm với 18 năm trước tôi đã mạnh mẽ đứng dậy và kiên cường chống chọi thì hiện tại tôi lại cảm thấy tôi là một kẻ hèn nhát nhất. tôi đã không còn đủ mạnh mẽ để đối diện với mọi thứ... tôi chạy trốn lẳng tránh hoặc có thể là vô tâm tôi cảm thấy mệt mỏi. Với 18 năm trước thì tôi đã mạnh mẽ đối đầu nhưng ngya bây giờ tôi không thể làm được gì cả, tôi yếu đuối.......